Cảm nghĩ của em về thầy cô nhân ngày 20/11

Cảm nghĩ của em về thầy cô nhân ngày 20/11

Bài làm

Loading...

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua một cách êm đềm , vừa lặng lẽ , vừa nhanh chóng , mới đó mà đã một năm kể từ những ngày đầu tiên bắt đầu quá trình ôn học sinh giỏi . Tôi yêu văn , thích văn , và đó cũng chính là môn mà tôi muốn thử sức . Những ngày được đi ôn là những ngày tôi được sống thực sự trong văn học, được sống trong sự tươi đẹp mà những tác phẩm mang đến

Và cũng chính ở những ngày tháng đó, tôi cảm nhận được một cách truyền đạt bài học với một sự ân cần nhẹ nhàng của một cô giáo trẻ ,cô Huyền. Người cô đã cùng tôi trong những ngày tháng ôn học sinh giỏi của tôi

Mái trường là ngôi nhà thứ hai của mỗi con người , ở đó thầy cô là cha mẹ , bạn bè là anh em chí cốt, luôn kề vai sát cánh . Văn học luôn là môn khó khăn và nhàm chán của nhiều học sinh , nhưng đối với tôi , tôi tìm cái hay , cái vui ở mỗi tác phẩm , mỗi biện pháp nghệ thuật. Bắt đầu thử sức trên con đường học sinh giỏi , từ những ngày đầu tôi chưa bao giờ  thấy môn văn lại khó khăn như bây giờ. Trong thời gian ôn ấy , những lời động viên của cô luôn là động lực là sức mạnh để tôi cố gắng tiếp .

Bắt đầu với những tác phẩm đầu tiên của chương trình văn học 8 , tôi bị ” choáng ” hay có thể nói là bị bỡ ngỡ vì ở những tác phẩm đầu tiên , việc phân tích các tác phẩm là rất nhiều , tôi không thể nghĩ là một tác phẩm đơn giản lại có thể phân tích ra nhiều ý như vậy . Cô là người ân cần dạy , chỉ từng ý , từng ý một. Cách dạy của cô vừa nhẹ nhàng , vừa dễ hiểu khiến cho tôi cảm thấy hiểu bài hơn . Là một đứa con trai lại chọn văn học bỏ qua những môn học khác để đi thi , đây là điều mà bố mẹ tôi thực sự không mong muốn , tôi biết là bố mẹ muốn tốt cho tôi , những nhiều khi cũng thấy buồn , và tủi  thân . Những lúc đó , những lời động viên , những tin nhắn của cô là động lực , là sức mạnh để tôi có thêm ý chí tiếp tục cố gắng. Trong những tiết học cô dạy cho tôi từng thứ một , dạy cho tôi kiến thức , dạy cho tôi những thứ bên ngoài cuộc sống, là người đã khuyên tôi từ bỏ đi việc chơi những trò chơi vô bổ. Khởi đầu với tác phẩm ” Tôi đi học” của Thanh tịnh đến những tác phẩm của nhà văn Nam Cao , Nguyên Hồng , hay của Ngô Tất Tố , nhờ cô chỉ bảo , tôi đã cải thiện được kiến thức , cách hành văn mà một học sinh chuyên văn cần có . Nhưng tôi lại có một khuyết điểm mà theo như nhiều người nói là điều kị nhất trong viết văn , đó là chữ viết. Chữ tôi khá xấu ,cô luôn là người yêu cầu tôi phải nắn nót trong từng chữ viết , nhưng mãi chữ tôi vẫn chưa được cải thiện. Cô phải nghiêm khắc yêu cầu tôi phải nắn nót trong từng chữ viết ở trong vở ghi , vở bài tập lẫn mọi nơi. Sự nghiêm khắc ấy khiến cho chữ tôi được cải thiện dần dần.Thời gian cứ trôi qua dần từ những tác phẩm nói lên cuộc sống của nông dân trong xã hội phong kiến đến thơ cách mạng , thơ của Bác Hồ . Cách làm văn của tôi dần được cải thiện , có những bài tập tôi chưa thể làm kịp , khi đến hạn nộp bài , cô vẫn cười và cho thêm thời gian . Sự ân cần , nhẹ nhàng của cô khiến tôi cảm thấy thích thú với môn học và càng yêu quý cô hơn . Tôi còn nhớ bài tập phân tích về tác phẩm ” Đi đường ” là bài tập mà tôi làm tốt nhất. Cô ngoài những lời khen vẫn thẳng thắn chỉ những chỗ chưa được , chỗ nào cần thay đổi . Những lời khen , lời chê ấy , thứ nào cũng khiến tôi vui , cảm thấy muốn được học nhiều hơn , được viết được làm bài nhiều hơn.

Nhưng đúng là cuộc sống đâu phải là mơ , một cô giáo trẻ với một lòng nhiệt huyết muốn cống hiền hết sức cho nghề , bỗng chốc thành một người thất nghiệp vì một lý do không ai mong muốn . Sau một giờ họp hội đồng căng thẳng , các giáo viên đi ra với một khuôn mặt trầm tư , cô thì vẫn cứ cười dù biết mình vừa nhận được một quyết định khiến cuộc sống của bản thân khó khăn hơn. Tôi vẫn nhớ giờ đó là giờ thể dục , thầy dạy thể dục mới đi ra với bộ áo quần thường ngày. Câu hỏi đầu tiên mà mấy đứa hỏi thầy là: ‘ làm gì mà họp lâu thế hả thầy” , thầy trả lời với một câu nói mà mình nghĩ cứ như đùa : ‘ thầy Trang , cô Huyền bị thôi việc ” . Lớp tôi chả ai tin , tin làm sao được khi một người giáo viên hiền từ , dạy tốt như vậy mà lại bị thôi việc ư ? Như thế tôi cứ cảm thấy bình thường vững tâm lý học xong tiết học , sau đó là tiết âm nhạc.  Bây giờ vẫn câu hỏi đã hỏi với thầy giáo dạy thể dục và lại một câu trả lời giống lúc nãy khiến tôi cũng thấy vừa bất ngờ , vừa buồn đúng là cô và thầy phải nghỉ việc thật. Việc phải làm dạy với tình trạng hợp đồng và có số tháng dạy ít nhất khiến cô la người giáo viên phải nghỉ trong số mười mấy giáo viên dạy hợp đồng. Tôi như chết lặng sau câu trả lời của cô , tôi chẳng hiểu vì sao lại như vậy cả, chẳng lẽ cô nghỉ thật , cô sẽ làm gì , chuyển đi nơi khác hay là công việc khác, ai sẽ là người ôn cùng mình, tràn ngập nhưng câu hỏi trong đầu tôi. Ra về với lòng buồn tôi về nhà với một bát cơm nho nhỏ rồi lại xách cặp đi ôn như bao buổi chiều thứ 3 hằng ngày. Cô vào lớp với một nụ cười tươi như bao ngày,  hằng ngày cứ sau mỗi lần khi trả bài tập về nhà là chuyên mục từ 5-10 phút nói chuyện của mấy cô trò. Hôm nay cũng vậy , tôi mạnh dạn hỏi cô :’ cô định nghỉ không dạy nữa hả cô’ , câu trả lời của cô,  cô vừa cười vừa nói khiến tôi  lại càng buồn hơn  :’ nghỉ đâu mà nghỉ phải dạy tụi  bây cho bây đi thi lấy giải về cho cô chứ’ , trong ánh mắt của cô lúc đó , tuy không nói ra bên ngoài nhưng tôi biết cô rất buồn. Biết là cô buồn nhưng lúc đó không hiểu vì tò mò , và cũng muốn cô đính chính lại tôi cứ gắng hỏi gắng hỏi, rồi khi mà cô nói răng những lời mà cô dạy nhạc,  thầy dạy thể nói là đúng , cô đã khóc. Nghe cô kể , đáng ra giờ họp của trường không lâu như vây , như nghe tin ấy , những giáo viên dạy với nhau bao nhiêu năm ai cũng buồn, lúc ấy cả phòng họp chỉ biết im lặng , với những tiếng sụt sùi của mấy cô. Và cô lại vừa nói vừa cười trong tiếng sụt sùi , ” cuối tuần cô đi rồi đấy có gì tặng thì tặng đi nha” , lúc đó tôi như lặng đi, mọi thứ quá nhanh , quá bất ngờ khiến cho tôi cảm thấy bất lực . Một người giáo viên đã cùng mình bao nhiêu ngày ôn , với sự nhiệt huyết cho nghề luôn được thể hiện trong cách truyền đạt với học sinh, lại phải từ bỏ sự nhiệt huyết đó. Buổi học ôn hôm ấy như dài hơn, chậm hơn. Cô cũng kể rằng mọi việc nhanh quá , cô cũng không biết phải làm gì sau này. Lớp tôi , lớp kia ,  hay có thể gọi là cả khối  ai cũng quý cô mong cô ở lại day. Thứ 6 là ngày có tiết văn cuối cùng mà cô dạy , hôm đó lớp đã chuẩn bị rất nhiều tiết mục để chia tay cô, riêng tôi làm luôn bài rap , tôi nghĩ cũng rap chỉ để vui thôi . Tiết học đó công nhận là vui thật nhưng chỉ vui được phần đầu, khi tôi đứng dậy và xin cô được đọc bài rap đã tập từ hôm qua không khí lớp bỗng như dịu xuống . Bài rap bắt đầu rất vui nhưng dần sau thì lại rất buồn , tôi cứ cố gắng đọc diễn cảm nhất nhưng không chú ý cô đã khóc từ khi nào, tôi càng đọc cô lại khóc càng nhiều. Lớp lúc ấy chỉ im lặng ngoài tiếng rap của tôi , hai mắt cô bị sưng phù lên vì khóc nhiều, tôi lúc ấy cũng gần khóc rồi , nhưng cũng cố đọc cho hết bài rồi mới gục xuống bàn mà khóc . Mười phút , rồi mười lăm phút cả lớp im lặng với những tiếng sụt sùi của những đứa học sinh buồn cho một người cô giáo hiền từ ,trẻ trung phải lâm vào hoàn cảnh thất nghiệp , tiết học ấy là tiết học mà tôi nhớ nhất trong đời, vì kỉ niệm , vì những giọt nước mắt của lớp chúng tôi , của người cô dạy văn thân mến. Nhưng chưa thể dừng lại  , dòng cảm xúc nó cứ trôi mãi , trôi mãi theo từng lớp, từng khối mà cô dạy,  những tiết văn cuối cùng của cô ở các lớp , là những tiết học của nước mắt , của những bài hát chia tay , của những tờ giấy với câu hỏi đơn giản mà lại xúc động trong cái hoàn cảnh ấy: ‘ Em có cảm nhận gì về cô giáo dạy văn của em “.Thứ bảy , tiết sinh hoạt cuối cùng , tiết dạy cuối cùng của người giáo viên sau hai năm gắn bó với ngôi trường , đó là buổi chia tay của lớp mà cô chủ nhiệm , và tôi , cùng một số đứa bạn nữa cũng được tham dự. Vì lớp cô là lớp tổ chức , nên chúng tôi dự buổi chia tay hơi muộn. Xách  cặp , chạy thật nhanh về phòng học 82, nơi mà người giáo viên ấy sắp phải  ngôi trường với lũ học trò thân thuộc. Buổ chia tay ấy có pháo bông , có nết , mở cánh của với sự vội vã , tôi gần như ngơ người trước cảnh tượng ấy. Cả lớp im bặt , ai nấy đều mắt đỏ hoe , hai hàng nước mắt cứ chảy dần , cô thì chỉ biết đứng nhìn lũ trẻ ngây thơ , yêu quý mình vì mình mà khóc. Pháo bông cháy , khói bay nghi ngút , nhưng chẳng ai để ý đến thứ đó cả. Tất cả những ánh mắt cứ nhìn nhau , cô nhìn trò , trò nhìn cô, bạn nhìn bạn, những chiếc kẹo trên bàn nhinhau , họ cứ im lặng, và im lặng như thế trước cái cảnh tưởng xúc động ấy . Tôi chẳng thể nào kìm được nước mắt , tôi nghĩ răng tại sao tôi lại ở đây để phải khóc , phải buồn như thế, nhưng rồi tôi nhận ra đó là tình cảm của một người học sinh dành cho người cô, nhất là người cô mà đã đồng hành với mình suốt bao nhiêu ngày tháng đi ôn . Tôi , bạn tôi , cô tôi cứ mãi như thế , cứ im lặng , cứ khóc theo một mạch cảm xúc của một câu chuyện xúc động. Chẳng lẽ cứ nhìn nhau mà khóc thế sao ? Câu hỏi của đứa bạn tôi khiến cho cái mạch cảm xúc của câu chuyện ấy như bị ngăn lại , mọi người nhận ra răng không thể nào để câu chuyện này cứ kết thúc với sự buồn tẻ như vậy , cái kết phải là một cái kết thật vui. Thế là buổi chia tay không còn là nước mắt mà là những bài hát  vui của mọi người , là những tiếng cười , là tiếng : ” Hai , ba dô” mặc dù chỉ là nước ngọt thôi. Hình ảnh ấy đối với tôi là kỉ niệm , là động lực cho tôi cững bước trên con đường tiếp tục cố gắng.

Sau một tuần , tôi được một cô giáo trẻ khác nhưng dạy lâu hơn cô Huyền bồi dưỡng cho tôi. Cái quyết tâm , cái lời hứa em sẽ lấy giải về cho cô là ý chí để cho tôi cố gắng . Tôi cố gắng vào những bài viết , chăm chút từng chữ một , dù là bao nhiêu thời gian tôi cũng dành cho văn. Đi song song với sự cố gắng ấy , là những tin nhắn là lời động viên của người cô năm xưa. Dù là làm ở một trung tâm thương mại , ngày phải đứng trên 12h , nhưng khi nào cậu học sinh cũ nhắn tin , luôn luôn trả lời với sự tâm huyết nhất. Được bao nhiêu sách học, cô đều cho tôi hết. tôi vẫn còn nhớ cái bút của cô tặng trước khi chuyển đi.

Rồi mùa thi đã đến , tôi đã chuẩn bị tâm thế cho bài làm sắp tới những lại có chút lo lắng , hồi hộp . Người cô ấy dường như biết biết tâm lý cậu học sinh hay nghĩ ngơi, trước hôn thi , một dòng tin nhắn dài dòng của người cô gửi cho cậu học trò. Đó là lời động viên , là lời nhắn nhủ  và cũng là một sự trông chờ của người giáo viên ấy cho người học sinh này. Tối đó , nằm ngủ cùng bao nhiêu suy nghĩ , tôi đã nghĩ về ngày mai, ngày 24/4 cái ngày định mệnh ấy, ngày quyết định tất cả. Bước vào phòng thi với tâm thế thoải mái , đề có 2 câu , tôi cứ như lời giáo viên nói làm câu tập làm văn là câu chính trước. Tôi vẫn cứ tự tin khi đọc xong đề , khi viết , nhưng tôi không nghĩ đề lại có nhiều thứ hơn tôi nghĩ. Câu 2 đã xong mà tôi ước chừng là được khoảng 50% điểm của câu đó. Nhưng , nhưng , câu 1 là ví dụ về thơ , về văn xuôi vủa biện pháp so sánh. Tôi mừng , mừng vì tôi biết và có thể làm được ý đầu tiên ,  làm rất suôn sẻ là đằng khác. Nhưng đến ý hai , tôi tự hỏi : ” Ơ , văn xuôi ư ? ” , làm sao nhỉ , tôi biết rằng mình đã quên học một thứ quan trọng , thà là không biết nhưng đây là quên , là cái mà tôi biết nhưng lại không học. Tôi cắn bút , nhìn ngôi trường thi, nhìn những học sinh nơi khác làm bài mà tôi buồn, lúc đó tôi nhớ lại cô , nhớ lại kỉ niệm mà muốn khóc. Rồi cứ thế , tôi đi ra phòng thi với sự buồn bã , tôi chỉ biết nhìn bầu trời hôm ấy mà buồn. Khi đó có cuộc điện thoại  hinhg của người cô ấy , khi nghe xong tình hình , trong ánh mắt cô lúc ấy là nỗi buồn , là nỗi thất vọng . nhưng không quên động viên học sinh .Từ điểm thi về nhà là khoảng khắc mà tôi như muốn chết đi cho xong, trên chiếc xe ô tô chật chội , tôi nhìn ngắm bầu trời hoàng hôn , tôi buồn , cắn rứt lương tâm :” Tại sao bao hy vọng  , trông chờ của cô, mà mày lại làm bài như vây hả , Thành ?” Tôi như muốn biến mất khỏi thế giới vào lúc ấy. Về nhà lại là một dòng tin nhắn của cô , là lời an ủi , là lời phân tích đề . Tôi chỉ biết nhìn vào màn hình tin nhắn mà khóc thôi. Cái khoảnh khắc ấy là thứ mà tôi sẽ nhớ cả đời ,nhớ về một kỉ niệm  buồn của ngày 24/4.

Nhất tự vi sự , bán tự vi sự”

Một chữ cũng là thầy , nửa chữ cũng là thầy . Qua bài văn này , em xin gửi cô hai lời .Một là lời  cảm ơn cô, cảm ơn vì cô đã cho em kiến thức , cho em biết thế nào là sự nhẹ nhàng , sự ân cần của một người giáo viên , của một người chị. Cảm ơn vì những quyển sách , vì chiếc bút  cô tặng trước khi thi  , cảm ơn cô vì đã nghe tiết mục rap của em, dạy cho em viết chữ “g” ; chữ “y” thế nào cho đúng . Cảm ơn vì những tin nhắn , những lời động viên an ủi của cô. Lời còn lại là lời em xin lỗi  , xin lỗi cô vì lời hứa mang giải về cho cô em không làm được , xin lỗi cô vì làm cô buồn , làm cô thất vọng .

Cảm nghĩ của em về thầy cô nhân ngày 20/11
Đánh giá bài viết
Loading...