Bài dự thi Viết về thầy cô giáo nhân ngày 20/11

Bài dự thi Viết về thầy cô giáo nhân ngày 20/11

Bài làm

Loading...

Từ lúc cắp sách tới trường cho đến khi bước qua cổng trường Tiểu học, em đã được học với nhiều thầy cô giáo, mỗi thầy cô để lại cho em một ấn tượng khác nhau, nhưng người để lại trong em nhiều kỉ niệm sâu sắc nhất đó là Cô Nguyễn Thị Bé, nguyên là giáo viên trường Tiểu học số 1 Phong Hóa.

 Cô Bé năm nay khoảng 55 tuổi, cô có dáng người dong dỏng cao, khuôn mặt trái xoan trông rất phúc hậu, mái tóc cô đã có nhiều sợi bạc, da cô không được đỏ đắn, bởi căn bênh suy thận nhiều năm đã làm  làn da cô trông rất xanh xao, nhợt nhạt. Đã 4 năm rồi, em không được học, không được cô chăm bẵm như người mẹ hiền chăm đàn con thân yêu, nhưng với em, những kỉ niệm về cô không bao giờ phai nhạt.

Em vẫn còn nhớ như in năm học 2013-2014, vào đầu năm học mới, sau khi nhà trường tập trung toàn học sinh để phân công chủ nhiệm lớp cho các em, thầy hiệu trưởng đọc cô Nguyễn Thị Bé chủ nhiệm lớp 2.2. Khi nghe xong, trong em hiện lên một nỗi buồn tuyệt vọng, vì em không thích cô Bé chủ nhiệm chút nào, lý do một học sinh lớp hai không thích cô rất ngớ ngẩn, bởi cô nổi tiếng rất nghiêm khắc với học sinh. Nhưng không, những ý nghĩ của em đã sai hoàn toàn khi lần đầu tiên cô bước chân vào lớp học, giọng cô nhỏ nhẹ “cô chào các con, cô rất vui vì năm này nhận các con làm lớp chủ nhiệm, cô hi vọng các con luôn chăm ngoan, hoc giỏi, để thầy cô, ba mẹ vui lòng”. Rồi cô ân cần dặn dò chu đáo, cô xuống từng bàn, vuốt tóc những học trò thân thương, hỏi thăm hoàn cảnh của từng em cụ thể. Lúc ấy, trong em, những ấn tượng không hay về cô đã hoàn toàn biến mất, em đã lấy lại được cảm giác lâng lâng khi may mắn gặp một cô giáo tận tâm với học trò của mình đến vậy, em lại thầm cảm ơn thầy hiệu trưởng đã phân công cô Bé vào chủ nhiệm lớp em. Ngày tháng trôi đi, thấm thoắt đã hết học kì I, thời tiết ở Miền Trung quê em rất lạnh, cái lạnh như cắt da, căt thịt, cộng thêm tiết mưa phùn của cuối đông đầu xuân làm cho các em học sinh đi học rất vất vã, cô lại là người lo lắng, chăm chút cho chúng em. Sau mỗi buổi học, cô thường nán lại mặc áo mưa cho từng em một, để các em khỏi ướt, khi lần lượt các em đã mặc xong áo mưa, cô mới an tâm ra về. Lúc đó em lại nhớ một câu trong bài hát “ lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo. Khi đến trường cô giáo như mẹ hiền”.  Vâng, với em, cô chính là người mẹ thứ hai đã dìu dắt các em khôn lớn, gom tất cả những điều tốt đẹp để truyền thụ cho các em, cô chính là người mẹ hiền thực thụ…

Học kì I kết thúc, nhà tường tổ chức cho các em nghỉ tết, các em vui mừng được nghỉ học, được mặc những bộ áo quần mới đi chúc mừng sức khỏe của người thân. Mãi vui chơi với những ngày trong dịp tết, với những trò trẻ con bên chúng bạn, em cũng không biết được sức khỏe của cô ra sao, cô ăn tết như thế nào…Thế rồi, thời gian nghỉ tết cũng kết thúc, các em lại tiếp tục nhiệm vụ của một học sinh hàng ngày cắp sách đến lớp. Hôm ấy là buổi học đầu tiên sau tết, em không thấy cô giáo chủ nhiệm của mình vào lớp, mà thay vào đó là cô giáo trong tổ của cô đến dạy thay, rồi ngày thứ hai, thứ ba và những ngày sau nữa, em cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra với cô giáo mình nữa, bao nhiêu câu hỏi cứ đặt ra trong đầu em, tại sao cô Bé của chúng em không đến lớp, cô đang làm gì, ở đâu….Và rồi các em đã nhận được một câu trả lời không như các em mong muốn từ thầy hiệu trưởng “ Từ hôm nay, cô Bé không còn chủ nhiệm các em nữa, thay cô Bé, cô Thúy sẽ chủ nhiệm lớp các em”. Trời ơi! Cô em bị làm sao vậy, tại sao cô không còn chủ nhiệm nữa hả thầy, hay tại các em không ngoan, không nghe lời cô dạy, làm cô buồn, không muốn chủ nhiệm các em nữa…Sau tiết chào cờ, em chạy thật nhanh đến gặp cô Khai rồi hỏi “ cô ơi! Sao cô Bé không chủ nhiệm các em nữa vậy cô?”, cô Khai chậm rãi trả lời với một ánh mắt buồn rười rượi “ cô Bé của các em bị suy thận, cô không còn đủ sức để dạy các em nữa, cô đang nằm chạy thận nhân tạo ở bệnh viện Cu Ba-Đồng Hới em à”. Em cảm thấy hụt hẫng, đất dưới chân em như muốn sụp đổ, em không tin vào những gì cô Khai vừa nói, bởi trước tết cô Bé vẫn còn khỏe mạnh mà. Đúng rồi, hèn gì em thấy thời gian gần đây nước da cô rất vàng, cô gầy đi trông thấy. Càng nghĩ, em càng thương cô, càng mong thời gian quay trở lại để cac em được vui vẻ bên cô. Nhưng tất cả đã quá muộn, cô giáo của chúng em phải nghỉ dạy vĩnh viễn để ở lại điều trị tại bệnh viện Cu Ba, căn bệnh suy thận đã cướp đi niềm đam mê dạy học, cướp đi sức khỏe của cô giáo chúng em mà chúng em chưa một lần nói lời cảm ơn những gì cô đã dạy. Cũng lâu lắm rồi, em không được gặp cô, không được nghe những lời nói thân thương, ấm áp. Có lẻ giờ đây cô cũng đang chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo, cô cũng đang nghĩ về những học sinh cô từng dạy bảo, và cô đang tự hào với những tháng ngày làm người đưa đò thầm lặng trong sự nghiệp trồng người đúng không cô?

Ngày 20 tháng 11 sắp đến, ngày mà cả xã hội tôn vinh những thầy cô đang chăm lo cho sự nghiệp trồng người, em lại nhớ về cô, nhớ về những kỉ niệm tuy ngắn thôi những cũng đủ cho em cảm nhận được tình thương bao la cô dành cho chúng em chỉ vỏn vẹn bốn tháng. Giờ đây, em đã lên lớp sáu, đã tạm biệt mái trường Tiểu học thân thương, nhưng với em những kỉ niệm về mái trường, thầy cô, đặc biệt là cô Nguyễn Thị Bé mãi mãi vẫn nguyên vẹn trong tâm trí của em.  Tuy cô không daỵ các em nữa, nhưng em luôn hứa với lòng mình, luôn chăm ngoan, học giỏi, hiếu thảo với ông bà, cha mẹ, biết thương yêu, giúp đỡ bạn bè, đặc biệt là các bạn khuyết tật, nghèo khổ… để cô vui lòng, đúng không cô. Qua đây, em cũng muốn nhắn nhủ với các bạn học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta hãy luôn trân trọng, vâng lớp, biết ơn thầy cô giáo, người cho chúng ta tri thức, niềm tin và tình yêu thương trong cuộc đời các bạn nhé!

Đánh giá bài viết
Loading...