Bài dự thi Viết về người phụ nữ mà em thương yêu nhân dịp 20/10

Bài dự thi Viết về người phụ nữ mà em thương yêu nhân dịp 20/10

Bài làm

Loading...

Trên thế giới ai cũng có mẹ. Khi mới lọt long đã cất tiếng khóc oa..oa, tìm bầu sữa nóng hổi rồi khi biết nói chữ phát âm đầu tiên cũng là “mẹ”. Một tình cảm bao la không có gì có thể thay thế được, một người phụ nữ chỉ biết nghĩ tới gia đình mà quên mình đi và mẹ tôi cũng giống như thế.

Năm nay bà 42 tuổi. Mái tóc dài, khuôn mặt hình trái xoan cùng với cặp mắt bồ câu. Dáng người thanh thanh.Tính tình hiền hậu, độ lượng . Trong mắt mọi người tôi không biết họ nghĩ như thế nào, nhưng trong mắt tôi bà là một người phụ nữ hoàn hảo mà không ai có thể thay thế được. Gia đình tôi có 4 chị em đang còn tuổi đi học nên mẹ phải làm lụng vất vả, mưa nắng tảo tần để sau này chúng tôi có một tương lai tốt đẹp, thành đạt. Đôi lần, tôi nhìn mẹ thấy những nếp nhăn trên mặt mẹ và những sợi tóc bạc. Đôi chân mẹ đi khập khểnh vì trong một lần không may mẹ bị chiếc xe ben quẹt phải và lần tai nạn giao thông lần đấy đã làm bà gãy chân.Tôi vẫn như in hôm đó …tôi đang học bài thì có người chạy tới nhà báo tin là mẹ tai nạn, máu chảy nhiều lắm, bất tỉnh rồi đã được chuyển tới bệnh viện.Tôi không dám tưởng tượng nếu tôi không còn mẹ cuộc đời tôi sẽ đi về đâu.Thật may điều tôi lo sợ đã không thành hiện thực. Mẹ như thế tôi càng thương mẹ hơn. Sinh ra trong một nhà nông chính hiệu nhưng nhà tôi không phải làm ruộng. So với các bạn trong lớp tôi sung sướng hơn nhiều. Nhưng…tôi không chăm chỉ học tập mà lại sa ngã, theo bạn bè tôi trốn học, hút thuốc… Mẹ tôi buồn về tôi lắm. Nhưng tôi chỉ bỏ ngoài tai không bao giờ sửa lỗi. Bấy lâu nay mẹ đã chịu đựng vết thương về thể xác, tôi lại là một đứa con hư bắt mẹ phải gánh thêm nỗi đau tinh thần.Tôi còn nhớ một lần mẹ đánh tôi vì tôi trốn học đi chơi điện tử. Tôi ấm ức nghĩ mẹ hết thương tôi rồi, mẹ đã nhận tôi làm con nuôi chứ không phải là con đẻ…Những ý nghĩ điên rồ nhất của bổn phận làm một người con. Tôi dỗi mẹ không ăn cơm 2 ngày liền. Nhưng trong chuyện này tôi mới là người có lỗi, đã sai lại càng sai.Trong lòng tôi ân hận và day dứt lắm. Một lần đi học về, tôi thấy mẹ ngồi cầm bức ảnh hồi còn nhỏ của tôi. Mẹ đã khóc. Tôi đứng nấp sau cánh cửa, chắc có lẽ mẹ thất vọng về tôi nhiều lắm. Đôi mắt cay xè, tim đập từng hồi .Tôi muốn chạy lại xin lỗi mẹ nhưng không sao nhấc chân lên được. Bữa cơm hôm đó mẹ đã gặp nhiều thức ăn cho tôi, rồi mẹ nói với giọng buồn buồn:” Cho mẹ xin lỗi vì mẹ đánh con hôm trước, mẹ hứa mẹ sẽ mua cho con bộ rubic mới” Mẹ vừa nói dứt câu nước mắt tôi không ngừng rơi. Mẹ ôm chặt lấy tôi trong tiếng nấc tôi nói “Con là đứa con hư..con không cần gì hết con chỉ muốn mẹ tha lỗi, con sẽ sữa lỗi, con hứa đầy là lần cuối con làm mẹ buồn” Mẹ ôm chặt lấy tôi vào lòng, tôi cảm nhận được từng giọt nước mắt rơi trên đầu tôi.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa

Mẹ ơi! 20-10 tới rồi mẹ hãy sống cho mình một ngày thật thảnh thơi, con đã lớn khôn rồi và con sẽ thành người tốt trên đời. Mẹ tự hào sớm thôi. Lời con muốn dành cho mẹ trong dịp 20-10 này là :”CON YÊU MẸ”. Mặc dù không có những bó hoa tươi thắm, không có những món quà ý nghĩa để tặng mẹ nhưng con sẽ cố gắng học thật giỏi, vâng lời bố mẹ, thầy cô giáo. Con biết đây sẽ là món quà quý giá nhất đối với mẹ.

Đánh giá bài viết
Loading...