Bài dự thi Viết về đề tài thầy cô giáo nhân ngày 20/11

Bài dự thi Viết về đề tài thầy cô giáo nhân ngày 20/11

Bài làm

Loading...

Mái trường là ngôi nhà thứ hai của tôi, là nơi lưu lại những kĩ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời của mỗi con người, ở trường đối với tôi thầy cô là cha mẹ, bạn bè, là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và như thế cùng nhau tạo nên những kĩ niệm khó quên. Trong những năm tháng cắp sách đến trường

 Chắc hẳn ai cũng có những ấn tượng, những kỉ niệm đối với một thầy cô giáo nào đó, thầy cô để lại cho kinh nghiệm suốt đời hay những bài giảng sâu sắc mà ta không quên được. Tôi cũng vậy, suốt ba năm học ở mái trường THCS này, năm này là năm thứ ba cô giáo; Nguyễn Thị Tình là cô giáo chủ nhiệm lớp tôi ba năm liền là người mà tôi yêu quý nhất. Cô giáo chủ nhiệm là một người rất hiền lành và vô cùng nhiệt tình với công việc, những điều cô làm đã tạo nên những niềm tin mạnh mẽ trong cuộc sống để chúng tôi có thể học tập tốt, cô là người sống rất tình cảm, cô hay chia sẽ những câu chuyện hay trong cuộc sống.
Cô Tình năm nay đã ngoài 35 tuổi, người cô không cao nhừng ở cô cái gì cũng đẹp, cô có mái tóc nâu mượt mà luôn xỏa trên vai, có đôi mắt dịu dàng, khuộn mặt của cô hình trái xoan. Mỗi ngày đến trường cô luôn ăn mặc giản dị.
Cô là nguwòi mẹ thứ hai của tôi, là người tận tụy với nghề, lúc nào cũng chỉ  nghĩ đến học sinh yêu quý của mình, ngày đầu tiên cô vào nhận lớp chúng tôi, lúc đó lớp chúng tôi đang học lớp 6, lớp đầu tiên của bậc THCS, cô mặc một chiếc áo dài màu tím, trong cô rất trẻ trung và năng động. Cô đã dành một tiết để làm quen với lớp và giới thiệu về mình. Ngay từ tiết học đầu tiên cô đã cho tôi những cảm nhận của mình về cô, ấn tượng mà cô để lại cho tôi là nụ cười dễ mến, cô cực kì dễ thương. tôi đã nghe các anh chị khóa trước nói cô rất hay và rất gần gũi với học sinh. Ngày đầu tiên tiếp xúc với cô, tôi đã chứng thực được những điều đó. Đó là những ấn tượng ban đầu, để rồi từ những ấn tượng này đến những ấn tượng khác tôi lại càng hiểu và giành nhiều tình cảm cho cô hơn. Tình cảm đó là sự biết ơn từ những bài học cô dạy cho tôi, là lòng kính trọng của tôi đối với cô. tôi coi đó là tình cảm của một đứa con gái dành cho người mẹ thứ hai của mình. Suốt ba năm liền cô luôn ấp ủ lớp, luôn hi sinh vì lớp và đặc biệt là cô cực kì chăm lớp. Tôi học ba năm được cô được cô Tình chủ nhiệm nhưng tôi thấy chưa có 15 phút đầu giờ nào mà vắng cô, trừ những lúc nhà cô có việc hay cô bận quá không thể đến được, chứ cô cực kì chăm lớp, chăm lớp đến nỗi những ngày cô không có tiết nhưng cô vẫn đến trường. Cô đến trường để xem chúng tôi đã làm vệ sinh chưa, rồi đi nhắc từng bạn xem lại tư cách đội viên của mình. Tôi biết, cô coi tôi cũng như cũng như các bạn là con của mình, cô đã dành hết sức lực của mình vì lớp, để đưa lớp ngày một đi lên nhưng ngược lại lớp của tôi thực sự chưa ngoan, chưa cùng cô để đưa lớp đi lên, nhiều khi cô rất tức giận nhưng rồi ngày mai trên môi cô luôn nở nụ cười rạng rỡ, cô không gò ép chúng tôi phải tuân theo kĩ luật mà chủ yếu là tính tự giác. Cô là một cô giáo dạy môn Âm Nhạc nên cô hát rất hay, cô vẫn thường hay hát cho lớp tôi nghe, tôi say sưa với giọng hát trong trẻo, mềm mại, thiết tha của cô. Trong  lớp, tôi vốn là một học sinh có lực học không xuất sắc lắm nhưng cũng không phải là tệ, cô luôn nhắc nhở tôi cố gắng chăm chỉ học hành để sau này ra trường có nghề mà làm, tình cảm ủa tôi dành cho cô đến từ những cử chỉ, những hành động, những hoàn cảnh và thậm chí là một ánh mắt rất đỗi thương mến. Có thể không ai thấy cụ thể những ảnh hưởng của cô lên cuộc của tồi như tà áo dài xinh đẹp, duyên dáng của cô khi bước vào lớp, cách đứng trên bục giảng, cách cầm sách, cách giảng bài dịu dàng. Cái nhìn cùng với nụ cười dễ thương của cô mỗi lúc cô bất ngờ nhìn tôi trong lúc cô đang nhìn bao quát cả lớp giảng bài say sưa. Những hành động nhẹ nhàng ấy làm tôi thích mê và thần tượng cô lắm. Tôi rất thích đến trường vì đến trường vừa được học vừa được gặp cô vào mỗi buổi sáng. những hình ảnh của cô cứ in đậm trong tâm trí của tôi.
Chúng tôi vui lắm và tôi biết cô vẫn chưa thỏa lòng với đám học trò như chúng tôi vì chúng tôi quá nghich ngợm. Cả lớp ai cũng kính trọng cô, nhờ cô mà chúng tôi mới có được ngày hôm nay. Cô luôn được mọi người yêu quý vì sự hòa đồng, thân thiện cũng như nhiệt tình với học trò của mình. Cô rất an cần, chu đáo với học sinh, không phân biệt bạn nào với bạn nào, ai cũng được cô đối xử tốt như nhau, không chỉ là cô giáo đối với tôi cô Tình còn là một người mẹ luôn luôn lắng nghe và luôn cho tôi những lời khuyên để tôi biết mình phải làm gì? Ở “Mẹ” có những điều mà tôi không hề có được và tôi biết là tôi phải học ở “Mẹ” nhiều thứ lắm, đó là sự lạc quan, vui vẻ, là tấm lòng vì người khác và quan trọng nhất là luôn sống chân thật với lòng mình. Đó là tất cả những tình cảm của tôi đối với  mẹ Tình, còn các bạn thì sao? Các bạn chắc chắn cũng phải có một thời cắp sách đến trường, dù là ở đâu thì chắc chắn bạn cũng có những kỉ niệm về trường lớp, về thầy cô và bạn bè. Có những bạn tỏ thái độ rất ghét cô vì những lời trách móc, răn đe của cô nhưng với tôi đó là một bài học kinh nghiệm quý giá, đến lúc nào bạn mới hỏi: còn ai nhớ, ai quên con đò xưa..? lúc đó có phải là muộn lắm không?  Hãy quý trọng những năm tháng học trò, hãy cố gắng tận hưởng những khoảng thời gian hạnh phúc trong đời mình, hãy sống hết mình cho những năm tháng quý báu mà các bạn sẽ có, đang có và đã có các bạn nhé!..
Cuối bài viết, tôi không thể quên nói lên lời tri ân đối với cô giáo chủ nhiệm của tôi cùng với các thầy cô giáo đang đứng trên bục giảng, kính chúc “mẹ” cùng các thầy cô có nhiều sức khỏe, hạnh phúc và gặt hái được nhiều đóa hoa tươi trong sự nghiệp của mình. Những bài học, lời răn dạy của cô sẽ không bao giờ quên được. Hình ảnh cô và những lời nói ân cần chỉ bảo, chúng tôi sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí tôi bây giờ, tôi sẽ cố gắng chăm chỉ học thật giỏi để không phụ lòng cô, không chỉ cố gắng học giỏi mà phải ngoan để cô khỏi buồn lòng. Cô đối với tôi rất quan trọng, những tình cảm tôi dành cho cô là chân thật, nó xuất phát từ trái tim tôi, tình yêu thương mãnh liệt này sẽ không ai cắt đứt đuwọc nó. Dù sau này không được học với cô nữa hay không được nghe những lời căn dặn thấu đáo của cô thì trong tôi luôn nhớ về cô, vì ở truwòng cô là người cho tôi động lực để sống, là chỗ dựa tinh thần của tôi nên tôi rất yêu quý cô, người mà tôi yêu thương nhất là cô: Nguyễn Thị Tình.
Đánh giá bài viết
Loading...